“Con yêu thương

“Con yêu thương!
Kết quả kỳ thi học kỳ này bố đã xem rồi nó không quá tệ nhưng không làm cho bố mẹ vui, con và anh con cũng vậy. Nhưng, xem cách anh con bảo vệ con, khen con về điểm Lịch sử cao nhất lớp, bố rất vui vì anh con rất thông minh và thương em nữa.
Thật lòng mà nói, điểm về môn Toán của con không làm ai vui được, nhưng còn những điểm khác thì cũng khá đấy. Con cần cố gắng thêm nhé nhất là về môn Toán con nhé.
Bố nghĩ, kết quả điểm thi không phản ánh được những khả năng đặc biệt ở một con người.
Các thầy cô ra đề và chấm điểm không thể hiểu con và các bạn của con như cô, bác, chú dì và nhất là bố mẹ của con hay bố mẹ của các bạn con.
Điểm thi không thể cho mọi người biết, con đã có bao nhiêu trải nghiệm, rằng con đã đi, con đã biết, đã yêu thương bao nhiêu người nghèo khó; nó cũng không cho mọi người biết về những niềm vui, nỗi buồn và những ước mơ cao đẹp của con, cách mà con đang cố gắng để tiến dần đến ước mơ đó.
Điểm thi không thể cho mọi người biết con có thể hài hước trêu chọc, làm cho mọi người vui cười (và đôi khi quá đã làm mọi người giận).
Điểm thi không cho mọi người biết con đánh piano hay như thế nào; con có thể làm thơ rất nhanh và tình cảm nữa.
Nói tóm lại, điểm thi không thể cho mọi người biết con là một người tốt một người biết yêu thương mọi người, và có nhiều khả năng đặc biệt khác.
Vì vậy, điểm thi chỉ là điểm số. Chúng ta tự hào về điểm số của mình và sẽ luôn cố gắng để có điểm số cao. Nhưng nếu chẳng may điểm số không mong muốn, thì con hãy luôn nhớ rằng, chúng ta có nhiều phương cách để chứng minh bản thân mình. Thi cử tuyệt đối không phải là cách duy nhất!”