LAN MAN

LAN MAN – SAI LẦM CỦA TÔI VÀ TỰ GIÁC HỌC TẬP CỦA CON
Vừa định lấy máy livestream bạn bé ngồi lẩn mẩn tự học làm tư liệu cho cái gọi là self-driven/inquiry based learning dạng sơ khởi của trẻ tầm 3,5 tuổi thì:
– Bị bạn phát hiện: “Mẹ quay con đấy à?”
– Chị bạn ở phòng khách xin được bố bật phim.
Thế là thôi, mẹ cháu cứ ngậm ngùi hụt tiếp những giây phút con tự học nhé!
P/s: bạn này thường chủ động hỏi mẹ và người thân từ mới mà bạn nghe được. Ví dụ hai hôm nay, bạn băn khoăn mãi cụm “biết tất tần tật” (hẳn vì nghe nó hay hay):
– Mẹ ơi, “tất tần tật” nghĩa là gì?
– Khi con biết “tất tần tật” nghĩa là con biết tuốt đấy.
– Biết tuốt tức là sao?
– Là con biết mọi thứ về cái đó. Như là Bon biết tuốt về ô tô này, nghĩa là cái gì về ô tô Bon cũng biết.
– Tức là con biết “tất tần tật” về ô tô à?
– Đúng òi!
Thỉnh thoảng, bạn xem TV thấy có cụm tiếng Anh nào đó, bạn lại quay ra hỏi mẹ – khốn nỗi phát âm của bạn “hay” quá khiến mẹ chịu, k giải thích được. May thay, mỗi lần như thế, có bạn chị ngồi xem cùng nhắc lại giúp. Thế là giờ thỉnh thoảng tụi nó lại nói với nhau mấy câu thoại tiếng Anh nhặt từ phim, làm mẹ tuy nghiến răng “kèn kẹt” với người thoả hiệp vụ phim ảnh này nhưng cũng phải tự an ủi để chấp nhận hiện thực không bao giờ được như ý muốn.
Ngoài việc ghi nhớ rất tốt với phonological loop và tìm cách giải nghĩa âm thanh thay vì chấp nhận đơn thuần, bạn còn có thói quen mà mẹ thấy rất dễ chịu đó là mỗi khi mẹ ngồi đọc tài liệu thì bạn cũng tự lấy một quyển sách nào đó – thường là mấy quyển sách tranh nhỏ dạng song ngữ mà mẹ được tặng – giở ra xem rồi tự chỉ vào hình mà nói từ (bằng tiếng Anh) như ở lớp cô dạy. Lúc nào quên, bạn lại quay ra hỏi mẹ. Thỉnh thoảng mẹ hứng lên thì dùng những mẫu câu mẹ biết Shenny đã dạy con ở trường để hai mẹ con đối đáp… Chỉ thế thôi để lúc nào bạn cũng có cảm giác chính bạn là người bắt đầu việc học trước, chính bạn “ép” mẹ dạy – chứ không phải mẹ muốn bạn học. Còn nếu mẹ muốn “cài” cái gì đó mới, thường thì chỉ cần chọn đúng đà bạn quan tâm (đang hỏi mẹ, đang chăm chú nghe đọc truyện…), nói trệch đi một chút thôi là cái “chút” đó ngay lập tức ghi dấu lại trong trí nhớ của bạn và sẽ bật ra ở lần kế tiếp khi mẹ tìm cách hỏi lại nó… Thế nên bạn bé nhà mình 3,5 tuổi thời lượng “học” ở trường là có giới hạn, mẹ dạy cũng cực ít (chủ yếu nhằm củng cố), có bộc lộ chút năng khiếu ngôn ngữ (kết quả của việc người thân liên tục trò chuyện trong giai đoạn nhỏ), trộm vía cho đến lúc này luôn luôn giữ một thái độ rất tích cực với việc học: bạn luôn chăm chú trong giờ học “nghiêm túc” ở trường (kết quả là cô dạy gì bạn cũng nắm được luôn), về nhà bạn thỉnh thoảng lại nghĩ tơis việc “học” như một kiểu suy nghĩ đầy cảm hứng/một nhu cầu tự nhiên của cơ thể thay vì tuân thủ một giờ giấc nhất định nào. Điều này là việc mẹ cháu “tâm đắc” nhất, vì chính bản thân mẹ cũng “học” theo cách này và nhờ nó mà có được những gì mẹ đang có :D.

Bạn lớn của mình thì hoàn toàn trái ngược, trong đó quá trình nuôi dạy của bạn là sự thoả hiệp đầy uất ức của các luồng tư tưởng về giáo dục trong gia đình, mà mẹ bạn là mình đây phải tìm mọi cách để khắc phục, thay vì gây dựng được con đường bằng phẳng ngay từ đầu.
Cùng được đọc truyện như nhau lúc còn nhỏ, nhưng sai lầm của mẹ bắt đầu từ việc không can thiệp vào screen time của con một cách tích cực (trong hoàn cảnh không-thể-không-screen-time). Với niềm tin ngây thơ của thời cách đây gần chục năm rằng bằng việc cho con xem mấy DVD “thông minh” băngf tiêngd Anh, mình sẽ giúp con hấp thụ tự nhiên ngôn ngữ này. Đó là sai lầm từ sự ấu trĩ, đơn giản bởi thiếu tương tác để make sense được chuyện đang diễn ra, thiếu dấu hiệu cho thấy con thực sự chú ý tới âm thanh – thay vì bị “thôi miên” từ sự dịch chuyển của hình ảnh nhiều màu lẽ ra phải là cảnh báo để mẹ hiểu vấn đề kịp lúc. Kết quả là thời gian exposure kéo dài vô ích, và mẹ thì luôn luôn ân hận vì sự ngu dốt… đầu tiên này của mình trong hành trình nuôi con.
Sau thời điểm đó, sai lầm kế tiếp là thiếu dứt khoát trong việc để con phải học chữ sớm và học theo cách “truyền thống” chỉ vì mẹ còn quá non nớt và để nỗi sợ hãi “con không theo kịp bạn bè” xâm chiếm. Từ chỗ rất yêu thích truyện và sách vở, chỉ khác Bon là bạn sẵn sàng tiếp nhận mọi truyện mẹ đọc (trong khi bạn kia có chọn lọc và chỉ nhất nhất đọc những quyển nhất định cho tới khi thuộc làu mới chịu đổi), bạn Sim của mình quay ngoắt, chuyển sang thái cực ghét bỏ và ác cảm hoàn toàn với con chữ và đọc sách. Thiệt thòi lớn hơn nữa là đúng vào thời điểm nhạy cảm ấy, mẹ lại lu bù công việc do cần bắt nhịp và chứng tỏ năng lực sau giai đoạn nghỉ dài chăm con – thế là buông bạn cho cách học cũ: “rèn”, “ép” đứa trẻ theo những khuôn đúc mà nhiều người cho rằng đúng. Mẹ không ở cạnh bạn đủ, cũng không đọc đủ để thực sự hiểu điều gì là cơ bản, điều gì là do cái sự u mê của những thói quen cố hữu tạo nên – vì thế, nhìn con vật lộn mà không tìm cách “cứu”. Đó là sai lầm lớn thứ hai mà rồi mẹ biết mẹ sẽ còn phải ân hận rất rất lâu vì điều đó.
Để khắc phục, mẹ buộc phải tìm cách sửa chữa lại từ móng. Mẹ buộc phải dẹp đi 1/2 thời gian làm thêm để tập trung vào dạy Sim tiếng Anh từ đầu – bởi sau thời gian loay hoay tìm kiếm, mẹ phát hiện ra rằng mọi nơi đều chỉ có cái vỏ lấp lánh, và không đâu giải quyết được vấn đề của con bằng chính mẹ tự làm. Mất hơn sáu tháng để dạy từ những từ vựng đơn giản nhất cho tới khi con bỗng nhiên thích lẩm bẩm tự nói chuyện bằng tiếng Anh… “bồi”, và mất cả một năm trời để con rảnh tay lại ngồi viết những câu văn hết sức ngô nghê về ngữ pháp nhưng lại rất sinh động và đúng tuổi, cũng bằng thứ ngôn ngữ mẹ dạy… Con “người ta” giỏi hơn cũng “mặc”, “rèn”, “mài” hàng ngày mẹ cũng kệ. Hơn ai hết, mẹ luôn phải dặn mình tỉnh táo vì một mục tiêu lâu dài trước mắt, cũng như cái cốt yếu cho việc học tập – suy từ chính bản thân mẹ và nền cơ sở lý thuyết mẹ đọc – đòi hỏi những bước đi đầu cần thực sự cân nhắc.
Sai lầm lớn trong quá khứ gây nên nỗi ác cảm tự nhiên bên trong con với việc đọc sách là một thứ gặm nhấm mẹ hàng ngày, khiến mẹ không lúc nào yên, và không bao giờ cho phép mình phạm thêm bất cứ sai lầm nào tương tự gây tác động tiêu cực tới tinh thần tự giác học tập của con.
Tình yêu không đơn giản là thói quen, bạn có thể gặp một người cả ngàn lần mà không mảy may rung động – nhưng chỉ cần một chút ấn tượng trong lần đầu gặp gỡ, một khoảnh khắc bất chợt thu hút ánh mắt nhìn… thì sự tiếp xúc mới làm tình yêu tăng tiến. Việc học tập của con trẻ cũng như vậy: là việc bạn “xếp đặt” làm sao cho cái ấn tượng ban đầu đó thật tốt đẹp, là bạn khuyến khích làm sao cho con cảm thấy đó là do mình lựa chọn…, từ đó mới bắt đầu quá trình “rèn dũa”, mới nhấn mạnh vào những thói quen đòi hỏi nỗ lực, bền bỉ, trách nhiệm… Từ sai lầm của chính bản thân mình và kinh nghiệm quan sát không chỉ con mình, mà là nhiều bạn nhỏ khác, mình cảm thấy sự thôi thúc được chia sẻ với những người mẹ trẻ còn nhiều vụng dại giống mình thuở trước. Bởi ngay như mình là giáo viên, việc sửa chữa sai lầm lúc trước còn quá nhiêu khê, phức tạp thì các phụ huynh không biết sẽ còn như thế nào?! Cuối cùng, thiệt thòi nhất, chính là tụi nhỏ. Trong khi đó, việc học hỏi đòi hỏi một thái độ tích cực, cầu tiến cho đến suốt cuộc đời một con người…

34 thoughts on “LAN MAN

  1. Cao Thị Xuân Giang

    May 2, 2017 10:07

    Chị cũng đang rất loay hoay với việc dạy tiếng Anh cho con em ạ. Theo em có nhất thiết phải tạo ra một nhóm bạn để con có môi trường học không hay chỉ cần hai mẹ con với nhau. Mong lắm được gửi con cho em ý, nhưng trong lúc chờ đợi chị cũng muốn dạy cho con mà chưa thấy cách nào hiệu quả em ạ, em tư vấn giúp chị được không, cảm ơn em trước

    • Nguyễn Thanh Thuý

      May 2, 2017 10:11

      Tuỳ thuộc vào thời gian của chị và độ tuổi của bé chị ạ. Trong vòng cấp 1, từ lớp 4 trở xuống, việc duy trì communication giữa mẹ – con đôi khi là tạm đủ nếu mẹ thực sự open với việc cùng con học (thay vì dạy). Từ lớp 5 trở lên thì buộc phải có nhóm bạn – đown giản vì tuổi này dần tách khỏi gia đình và tìm kiếm cái tôi trong bạn bè chị ạ

  2. Cao Thị Xuân Giang

    May 2, 2017 10:16

    Đúng rồi là học cùng con chứ không phải dạy, em nhắc chị mới nhớ, đôi lúc vẫn bị lan man sang dạy thế là cả hai đều áp lực. Cảm ơn em nhé, mà cố gắng thu xếp lớp cho chị gửi con nhé, chị vẫn đang đọc cái newbies mà thấy chưa tự tin lắm em ạ

  3. Nguyễn Thanh Thuý

    May 2, 2017 10:17

    Cố lên mẹ cháu! Ai cubgx đều có lần đầu!

  4. Cao Thị Xuân Giang

    May 2, 2017 10:18

    Cảm ơn em!

  5. Hoang Bich Ngoc

    May 2, 2017 11:15

    Chia sẻ hay quá ạ. Em cũng thấy 1 phần “lỗi” ở trong ấy, nhiều khi quá đà thành ra con lại ko thích đọc tiếng anh nữa mà bảo con chỉ đọc tiếng Việt thôi..nghe vậy là em biết mình sai rồi, lập tức chiều ý con và cũng là thêm vốn tiếng Việt cho con vì còn rất nhiều từ con chưa hiểu.nhiều khi dạy con cảm thấy chậm quá, dạy đọc chữ, đánh vần mà mãi ko hết bài (phần vì mẹ lười), rồi con vẫn chưa tự đánh vần để đọc được những cái con thích nhưng rồi em lại nghĩ từ từ thôi, thong thả thôi..dục tốc bất đạt, chậm nhưng cố gắng chắc, hơn nữa mục tiêu ko chỉ là đọc viết, tiếng anh..mà còn tư duy, hiểu biết xung quanh, sự ham học hỏi…những cái này ko thể 1-2 năm mà đã được, còn lâu dài lắm…e tự an ủi thế xong lại AQ vui vẻ bt.:)))

    • Nguyễn Thanh Thuý

      May 2, 2017 11:19

      Uh, thái độ mới quan trọng mà

  6. Nang Hoa

    May 3, 2017 7:57

    Bài viết của bạn hay quá. Con mình học lớp 1, mình không cho học trước. Thế mà đến t11 bạn í đã đọc gần hết các vần, t12 thì đọc vanh vách rồi. Vì mình đọc truyện cho bạn í từ nhỏ, nên bạn í rất thích đọc sách. Gần hết năm rồi, bài văn hay thơ cậu ấy thuộc lòng cả. Mẹ hỏi câu hỏi trả lời được hết. Nhưng cậu ta chưa tự giác học, chỉ thích mỗi đọc sách, đi trải nghiệm, bắt côn trùng về nuôi. Bạn Thúy và mọi người chia sẻ giúp mình, có cách gì hữu hiệu để con tự giác vào bàn học không. Đang đau đầu về vấn đề này. Ngồi học cậu ta không chú ý, hay bị phân tâm bởi những thứ xung quanh. Chỉ thích mỗi việc đọc sách.

    • Phùng Diệu Linh

      May 3, 2017 7:57

      Con tự giác như thế rồi còn cần phải ép gì nữa mẹ nó ơi?

  7. Nang Hoa

    May 3, 2017 8:06

    Đến giờ học có chịu vào bàn học đầu chị. Vào là cầm sách đọc “truyện”. Bạn í xem sách TViệt như sách truyện chứ có xem như học đầu. Chẳng thích viết tí nào chị ah.

  8. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 8:19

    bạn ơi, với trẻ học phải là chơi và chơi chính là cách học tốt nhất. Bé đang thích thú như vậy bạn đừng ép con theo cách của mình, nếu không sẽ lại rơi vào sai lầm triệt tiêu tình yêu của con đấy. Cần gì phải ngồi vào bàn hay ngồi chăm chú như người lớn. Tất cả những biểu hiện đó chỉ cần sợ hãi là bé sẽ tuân thủ nhưng niềm say mê thì khó lắm. Xem sách tViệt như sách truyện thì mẹ phải vui mừng vì con có tình yêu với sách chứ. Viết để cô của con dạy, mẹ đừng căng thẳng. Mẹ vào fb của mình đọc bài Vào lớp 1- chuẩn bị gì cho con nhé. Mẹ thả lỏng mình ra nhé. Chúc mừng mn vì có con yêu thích sách.

  9. Nguyễn Thanh Thuý

    May 3, 2017 8:49

    Mình đồng ý hoàn toàn với chị Linh. Sở dĩ mình viết bài này vì con mình từng là “nạn nhân”. Cái cơ bản là duy trì thái độ tích cực với việc học, còn hình thức học thế nào – phải là do cháu lựa chọn. Như thế, cái cần học mới thực sự “vào đầu” như cách nói thông thường.

    Cái rất dở của hệ thống trường lớp hiện tại là người ta không thực sự quan tâm xem trẻ muốn học gì và trẻ học như thế nào. Không nhiều các cô giáo dạy mầm non và cấp 1 thực sự biết rõ điều này – mà chỉ đơn thuần là nghe người trước truyền lại cách quản lý, rồi những “chiêu” để bắt học sinh tuân thủ, nghe lời… Với trẻ, càng giáo điều, càng cưngs nhắc, càng không học được mẹ cháu ạ.

    Chúc mừng mẹ vì bạn nhà mẹ đã khởi đầu với một thái độ rất rất tốt! Mẹ cháu cứ thử “tính” sẽ thấy rõ tại sao nhé:

    – Một tiết học cùng lắm 40′ cho cấp 1. Khả năng tập trung attention span của các cháu tốt nhất được 15′, vậy thời gian 25′ còn lại là “rỗng” nếu các cô vẫn bắt ngồi im thin thít mà nghe cô ê a.

    – Giải lao 5-10′ may lắm cũng chỉ đủ để phục hồi lại cái 15′ kia cho tiết học kế tiếp.

    –> Có nghĩa là một ngày 7 tiết thì các cháu chỉ học được tối đa hơn một tiếng đồng hồ. Chưa kể cơ chế quên – nhớ tác động thì còn rơi rớt nhiều.

    Đó là cái dở của lối học truyền thụ và cách quản lý lớp yêu cầu học sinh ngồi giữ trật tự và im phăng phắc. Trong khi trẻ em ở tuổi giàu năng lượng, thích vận động, khám phá và có nhu cầu “sục sạo”, giao tiếp để học hỏi.

    Bây giờ “tính” tiếp nhé:

    – Nếu cô giáo biết cách thiết kế để chia nhỏ bài giảng thành những phần theo nguyên tắc tôn trong attention span của các cháu, một buổi 40′ có thể chia thành hai phần trong đó có hai lần các bạn cần tập trung và 10′ làm hoạt động để thư giãn. Có nghĩa là 7 tiết đó giờ tăng hiệu suất tối đa lên được hơn 2 tiếng đồng hồ học tập trong ngày. Các cháu vẫn tiếp tục chịu tác động bởi cơ chế quên – nhớ vốn đòi hỏi sự lặp lại và suy nghĩ kỹ.

    Bây giờ “tính” kiểu khác:

    – Cùng môi trường đó trong lớp không thay đổi, các cháu có hứng thú riêng với một vài thứ học được. Thế là giờ ra chơi thỉnh thoảng bất chợt nhìn thấy cái gì đó –> nghĩ đến bài học; ở nhà rảnh rang lại tự cầm quyển sách… Thời gian “thu nạp” giờ tăng lên rất rất nhiều, mà cơ bản nhất là: các cháu chủ động ghi nhớ và phân tích kiến thức –> thời gian học tăng lên, cơ chế quên – nhớ được củng cố lại –> tăng tối đa hiệu suất học tập.

    Vậy như thế nào là hơn ạ? Và việc ngồi một chỗ học bài liệu còn quan trọng đến thế k?

  10. Nang Hoa

    May 3, 2017 8:50

    Cảm ơn bạn. Mình cũng rất vui vì bạn í thích đọc sách. Hôm trước mẹ đến trường đón. ThẤy chạy nhanh ra khoe mẹ. Mẹ ơi, hôm nay con được cô cho đọc sách truyện hay lắm. Các bạn đọc nhiều sách, con chỉ đọc 1 sách thôi. Mẹ hỏi tại sao thế. Bạn í bảo: sách của con nhiều trang lắm nói về khủng long và các loài vật. Hay lắm mẹ ạ, bữa sau con đọc tiếp. Mẹ ơi, con muốn xin cô quyển sách đó. Cô có cho không mẹ?? Hay con mượn về đọc nha mẹ?? Nhưng nhát lắm nên không dám nói với cô. Lại phải làm sao giúp con mạnh dạn nữa đây???

  11. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 8:52

    rèn luyện tính cách, phẩm chất là cả một quá trình, chỉ mẹ hiểu rõ cái gì là hợp lí với con nhất. Bạn cứ bình tĩnh và khuyến khích con dần dần nhé.

  12. Nang Hoa

    May 3, 2017 9:07

    Niềm đam mê của con với những gì bạn í thích. Nhưng cũng rất cần sự tự giác và mạnh dạn. Thì mới giúp bạn í tiếp cận được vấn đề nhanh hơn. Đúng như bạn nói mình cần thả lỏng và bình tĩnh. Và cần ai đó chia sẻ kinh nghiệm

  13. Nguyễn Thị Ngọc Mai

    May 3, 2017 3:25

    Thưa cô, em cảm thấy môi trường giáo dục đang mang nặng cả tính hà khắc của quân đội vào trường học. Ví dụ như các bé cấp 1 phải ngồi im phăng phắc, tay phải vòng lại để lên bàn, mắt hướng lên bảng… em cảm thấy với độ tuổi hiếu động như vậy các bé phải gò bó như vậy không nên… nên tạo không gian thoải mái vận động hơn và giải thích cho các bé hiểu tại sao phải im lặng để nghe người khác nói hơn là ra lệnh.

    • Nguyễn Thanh Thuý

      May 3, 2017 3:26

      Vầng, đó thực sự là phản khoa học ạ

  14. Nguyễn Thị Ngọc Mai

    May 3, 2017 3:28

    Thế phải cho con mình học ở đâu mới không phải như thế cô nhỉ?? Chắc cho sang phần lan học quá…

  15. Nguyễn Thanh Thuý

    May 3, 2017 3:30

    :)) Thôi thì đành cho cháu tìm cách thích ứng vậy chị. Chính ra trẻ ở mình mà thích ứng tốt + duy trì được sự ham học –> ra nước ngoài học lợi thế lắm đấy!

  16. Nguyễn Thanh Thuý

    May 3, 2017 3:49

    Anh Long D. Hoang cười giè? Anh vào đây còn phơm hộ cái xem là có phải dân ta chịu “khổ ải” trong nước nhiều rồi nên ra nước ngoài vừa biết tận hưởng shung shướng, vừa biết lo thân học không?! 😛

  17. Long D. Hoang

    May 3, 2017 3:53

    Thì em cười để công nhận tấn bi hài kịch chị nói mà :)))
    Thanh niên nào duy trì được động lực học tập trong sáng ở Việt Nam, ra nước ngoài sẽ như hổ mọc cánh. Thầy cô quý trọng, bạn bè ngưỡng mộ =)))

  18. Nguyễn Thanh Thuý

    May 3, 2017 3:56

    =)) Vầng, xin giới thiệu với Nguyễn Thị Ngọc Mai, bạn Long đây chính là ví dụ điển hình cho hình tượng “hổ mọc cánh” mà bạn vừa nói đấy! (ánh đèn spotlight)

  19. Nguyễn Thị Ngọc Mai

    May 3, 2017 4:03

    Ôi, cô Nguyễn Thanh Thuý ơi, em mới chỉ là sinh viên thôi ạ. Hihi. Bài nào của cô em cũng đọc để sau này để mỗi đứa trẻ sinh ra đều được phát triển một cách tự nhiên nhất.

  20. Nguyễn Thanh Thuý

    May 3, 2017 4:07

    Khiếp, vậy mà em viết như thể có con nhỏ đang trăn trở với nền giáo dục nước nhà ấy! =))

    Thế thì yên tâm nhá, em có thể học hỏi từ tấm gương “thanh niên duy trì động lực học tập trong sháng” trên kia vì bạn ấy đủ kinh nghiệm cho những thứ twists rất “đẹp” của giáo dục và việc làm ở mình rồi.

  21. Nguyễn Thị Ngọc Mai

    May 3, 2017 4:11

    Hí hí. Em phải comment thế không cô lại bảo trẻ trâu.

  22. Nguyễn Thanh Thuý

    May 3, 2017 4:13

    Thế giờ không sợ cô bảo “trẻ trâu” nữa hay sao còn hí hí?! 😛

  23. Nguyễn Thị Ngọc Mai

    May 3, 2017 4:16

    Trẻ trâu thật nhưng mà quan tâm nghiêm túc thật cô ạ. Hí hí.

  24. Nguyễn Thanh Thuý

    May 3, 2017 4:18

    he he, không sao, cô vẫn dạy “đàn nghé” hàng ngày nên trâu trẻ trâu già gì cũng đều tốt hết em à! 😡

  25. Hong Nguyen

    May 4, 2017 9:27

    chị ơi, hôm qua em nói chuyện với con về việc học TA và con ước là giá như không có môn TA, con ghét nó cay đắng (có lẽ vì đến năm lớp 3, TA đã khó hơn và k còn là vừa chơi vừa học nữa). Con còn bảo nếu vẫn phải học, con sẽ không tập trung nghe cô giảng mà làm việc riêng. Em bối rối quá chưa biết làm thế nào để con yêu thích TA trở lại, và bỏ cái tư tưởng là nếu phải học thì sẽ không tập trung. Ngoài học ở trường, ở nhà con học mỗi tối 30p online với một cô giáo Philippines chị ạ. Chị giúp em với

    • Nguyễn Thanh Thuý

      May 4, 2017 9:36

      Em tìm cho bạn ấy một cô giáo biết dạy ngữ pháp dưới dạng phù hợp trẻ em thử xem. Em có thể hỏi thăm cô Hien Nguyen hoặc Hoai Nguyen Thu hoặc Hang Nguyen hoặc Do Huyen Hanu hoặc Duong Thuy Nguyen… Tuỳ địa điểm em ạ

  26. Hong Nguyen

    May 4, 2017 9:40

    Em cảm ơn chị ạ. Em sẽ liên hệ thử với các cô

  27. Hong Nguyen

    May 4, 2017 9:45

    Chị ơi, học theo kiểu gia sư hay đến lớp của các cô thì hiệu quả hơn ạ?

    • Nguyễn Thanh Thuý

      May 4, 2017 9:47

      Đến lơps tốt hơn cả bạn ạ. Ở nhà sẽ thiếu không khí học tập lắm

  28. Hong Nguyen

    May 4, 2017 9:48

    vâng ạ. Em cảm ơn chị

Write your comment Here