Mới quen nhau

Mới quen nhau , lần đầu tiên giận nhau … Đàn ông sẽ luôn là người xin lỗi – năn nỉ – ỉ ôi trước . Vì lúc đấy phụ nữ vẫn chưa thương , chưa cần , chưa khóc . Năn nỉ lần 1 , đến lần 2 … Phụ nữ tha thứ lần 1 , rồi lần 2 , rồi lần 3 . Đến lúc nào đó lời xin lỗi không còn giá trị và rồi những Thương – Cần – Khóc cũng chẳng đủ lớn bằng ĐÚNG VÀ SAI . Trong cuộc tranh cãi , đàn ông cãi lý – đàn bà cãi tình . Đàn ông càng đấu tranh vì cái ĐÚNG của mình thì đàn bà càng cảm thấy họ SAI . Sai ở đây không phải theo nghĩa chính của nó , sai ở đây là sai khi chọn người đàn ông ấy làm chỗ vững chắc , sai ở đây là từng nghĩ người đàn ông đấy sẽ vì mình mà bỏ qua mọi lỗi lầm mình gây ra . Nhưng giờ đây , chỉ việc nhỏ nhặt là ai ĐÚNG ai SAI cũng đem ra phân bua cho bằng được .
Phụ nữ chúng tôi không ép đàn ông cá anh nhận sai và cũng chẳng bắt các anh bồi thường về lỗi Sai của mình . Chỉ có các anh , các anh luôn phải phân bua với vợ mình từng li từng tí .
Đến vợ mình mà còn không bảo vệ được thì lấy tư cách gì các anh vùng vẫy giữa biển khơi đây ?
Mọi cuộc tranh cãi đều có hồi kết , một là cuộc tranh cãi ấy kết thúc và mọi thứ trở về bình thường , hai là TẤT CẢ ĐỀU KẾT THÚC THEO NÓ ! Đã là vợ , đã mang bao gánh nhau trách nhiệm lên vai . Làm vợ , làm mẹ , làm người ở , làm con đợ , thế mà chỉ việc nhường nhịn vợ nhận phần sai về mình cũng không làm được ? .
Có thể phụ nữ chúng tôi sẽ quá đáng , cáu gắt bất thường , nhưng chỉ cần đàn ông các anh đừng lớn tiếng mắng mỏ – dịu dàng mà nói thì dù có khó nghe đến mức nào thì tổn thương cũng không nhiều .
Lần đầu nhìn thấy nước mắt người con gái mình yêu khóc , các anh như thể gà mắc thóc . Toán loạn lên làm đủ trò . Rồi lần 1 – rồi lần 2 – rồi lần 3 , đôi mắt ấy càng ngày càng mỏi mệt , nào là công việc , nào là cuộc sống , rồi bây giờ thì đến chồng con . Càng về sau KHÓC chỉ được coi là PHIỀN PHỨC và chẳng giải quyết được chuyện gì . Chúng tôi không muốn giải quyết với các anh như cách các anh giải quyết với bạn bè mình . Phụ nữ yếu đuối , dù có mạnh mẽ đến mức nào nhưng một khi đã khõ trước mặt các anh rồi thì thể hiện 1 điều trong mắt cô ấy là : ” TẠI SAO ANH CÓ THỂ LÀM NHƯ VẬY CHỨ ? ” . Không lấy tay chừi , không ôm rồi xin lỗi như trước … Thay vào đấy là cuộc cãi vã càng lớn hơn . Liệu một ngày nào ấy , chính đứa con gái con của các anh bị chồng nó đối xử như thế – thì các anh có thương xót cho thân phận con gái mình không ? Liệu thương còn kịp hay không đây ?
Đúng phụ nữ khóc chẳng giải quyết được vấn đề gì , nhưng mọi lời muốn nói đều nằm trọn trong đôi mắt đầy lệ đấy . Mọi lời nói đều hiện lên trong đầu . Chỉ là nghẹn lời – KHÔNG THỂ NÀO THỐT RA NỔI MÀ THÔI .
Rồi còn có cái vô tâm như kiểu vợ nằm 1 bên khóc , chồng nằm 1 bên ngủ . Tôi không hiểu các anh lấy tư cách ở đâu mà được người con gái như thế yêu thương ? Ngoài xã hội còn khá nhiều đàn ông – muốn 1 người để yêu thương còn không có . Huống chi là người khóc vì mình . Người ta thường nói : ” làm phụ nữ khóc ở bất cứ đâu không thành vấn đề , nhưng đừng để họ khóc trên chính chiếc giường của 2 người , nỗi đau đó chẳng thể nào quên “. Cảm giác như thế vẫn nằm trên đôi tay ấy nhưng bị nỗi đau tấn công mà không được bảo vệ như xưa . Một mình chống chọi … Chống chọi mọi thứ … Một mình …!
Phụ nữ không thể như đàn ông , khi làm sai thứ gì ấy mà chạy lại năn nỉ như các anh . Có thể họ ngang ngạnh cãi lại , nhưng chỉ cần đàn ông im lặng – nhỏ nhẹ nói ra lỗi sai thì phụ nữ chẳng thể cãi thêm được . Đừng làm theo cách BẮT BUỘC HỌ PHẢI NHẬN LỖI mà hãy làm theo cách ĐỂ HỌ TỰ NHẬN RA LỖI SAI .
Phân đúng sai với vợ mình các anh được gì ? Các anh cứ liệt kê hết vào cái stt này .
See Translation

Write your comment Here