Ngày này cách đây 01 tháng

Ngày này cách đây 01 tháng, khi các bạn đang háo hức chuẩn bị cho sự kiện 20 năm mới có một lần này, mình còn đang nằm bẹp ở nhà. Nhưng có một sự háo hức, một niềm thấp thỏm, một nỗi mong chờ đến kỳ lạ. Nó giống như mọi lần khác, khi mình đứng dưới sân khấu sự kiện của khách hàng, chờ đợi từng lời của MC, từng hình ảnh trôi qua trên màn ảnh. Giống mà lại khác. Vì cảm giác khi làm việc cho khách hàng, còn mang theo nỗi sợ bị hỏng, sai lỗi, sự cố, khủng hoảng, chê trách. Còn lần này, không có nỗi sợ nào cả, chỉ có một niềm xúc động còn mãi đến hôm nay, và có lẽ cả mai sau, về một dấu ấn – riêng có của trường mình.
Cảm ơn mái trường, cảm ơn các bạn của tôi đã mang đến một Dấu ấn Thăng Long đúng như từng dòng kịch bản, và còn hơn cả những gì tôi có thể tưởng tượng nổi.
Tiếc là mình đã không thể tham gia, không được tận hưởng cảm giác đứng dưới sân khấu nhìn lên. Cũng giống như bao lâu nay, mình đã không gặp mặt bạn bè, không mấy khi đến thăm thầy cô, không một lần quay lại trường từ ngày ấy. Vì công việc, vì mưu sinh, vì con cái và cả những ước mơ còn chưa đạt được.
Nhưng cuối cùng, mình cũng hiểu ra, và cho phép mình không còn ngậm ngùi nữa, vì mình đã có thể tri ân thầy cô, kết nối với bạn bè, bằng chính công việc của mình. Công việc mà ngay từ khi còn học ở Thăng Long, mình đã được chắp cánh để nên duyên.
Có được không các bạn yêu?!

Write your comment Here