nhân bài viết của Nguyễn Thanh Thuý (cô Thúy Pit Pat) về sai lầm khi dạy con

nhân bài viết của Nguyễn Thanh Thuý (cô Thúy Pit Pat) về sai lầm khi dạy con
NHÌN VÀO MẮT CON VÀ CHÂN THÀNH XIN LỖI
Mình luôn nghĩ hành trình làm cha mẹ là một hành trình học tập không ngừng, và chắc là ai cũng mắc không ít sai lầm. Có những sai lầm có thể quay lại sửa chữa, nhưng có không ít sai lầm có thể gây tổn thương sâu sắc tới con mình. Nhưng dù sao, chuyện cũng đã qua, chúng ta không hoàn hảo, vì thế bài viết này của mình chỉ để chia sẻ một cách khắc phục sai lầm.
Không rõ trong quá trình dạy Bi mình đọc ở đâu đó một câu “làm cha mẹ là một hành trình thỏa hiệp”, cho tới bây giờ mình vẫn thấy câu này đúng. Thỏa hiệp bởi vì mình luôn đặt ra mục tiêu cao, sau đó thấy thực tế không như là mơ nên cứ hạ dần, thỏa hiệp dần với chính mình, cuối cùng mình nhận ra rằng, để có được kết quả tốt thì trước hết mình cần phải hạnh phúc, vui vẻ với những gì 2 mẹ con đạt được, chứ không phải gồng lên, căng thẳng với những mục tiêu xa vời, với những lí thuyết, phương pháp không gần gũi với gia đình mình, con mình.
Giống như Thúy, mình cũng có những bài học xương máu, nguyên nhân xuất phát từ sự ấu trĩ của bản thân, và sự ấu trĩ ấy mình đem áp đặt lên con.
Chuyện thứ nhất
Năm con học lớp 1 có tham gia một kì thi Toán, theo đúng tinh thần cô dặn “mẹ về nhà giúp con ôn tập”, mình đã cùng con ôn tập những bài toán trên mạng theo chủ đề. Mặc dù là người phản đối việc thi cử, thành tích của trẻ con nhưng trong sâu thẳm con người mình vẫn là sản phẩm của giáo dục gà nòi với vô vàn những kì thi, những buổi luyện của đời đi học. Mặc dù thành tích đầy nhà nhưng cũng đầy rẫy những đêm giật mình tỉnh dậy toát mồ hôi vì giấc mơ đi thi nộp giấy trắng. Và thế là cơn hung hãn của quá khứ trỗi dậy, con mẹ gầm lên khi thằng con làm sai bài rất đơn giản. Thực ra, Bi làm sai không phải vì con không biết làm, mà vì con luống cuống với thái độ của mẹ. Gầm lên xong là biết mình sai rồi, nhìn mắt con là biết mẹ sai lắm rồi nhưng biết sai thì đã muộn, con đã sợ hãi đến không còn tiếp thu được gì nữa. Mẹ vội vàng chữa cháy:
– Mẹ xin lỗi. Thực ra không phải con học không tốt mà vì mẹ không biết cách dạy đấy.
Hôm đi thi về, con làm sai 2 câu rất dễ, con lấm lét nhìn mẹ. Mặc dù đã hết sức động viên con như thế là rất tốt rồi nhưng thực sự mẹ thấy mình đổ vỡ vì đã đặt áp lực của mẹ lên vai con, đã gieo vào lòng trẻ thơ của con một nỗi sợ hãi mà chính mẹ ghét nhất.
Và 20/11 năm ấy mẹ nhận được tấm bưu thiếp con ghi “chúc mẹ có phương pháp sư phạm tốt”, mẹ giật mình hỏi con “phương pháp sư phạm là gì hả con?” con trả lời “là biết cách dạy con đấy mẹ”.
Mẹ thấy nhói trong lòng. Mẹ biết con đã tha thứ cho mẹ nhưng kể từ đó trở đi dù vẫn thích học Toán nhưng con từ chối mọi cuộc thi Toán. Mẹ thực sự không cần thành tích nữa nhưng mẹ vẫn muốn con mẹ cọ xát để mạnh dạn hơn, để mỗi kì thi không còn là áp lực, chỉ như một bài kiểm tra thông thường, nhưng con kiên quyết từ chối. Mẹ biết mình không có quyền ép con.
Chuyện thứ 2:
Bi học đàn từ năm 5 tuổi, học 1 thời gian ở trung tâm thì mẹ mời cô về nhà dạy. Thời gian đầu con có vẻ hào hứng nhưng càng ngày càng chán học. Đỉnh điểm là hôm cô than thở với mẹ về việc tay con sai kinh khủng, nói mãi không sửa được. Mẹ đã làm một việc không thể ngu ngốc hơn đó là đứng bên cạnh canh con tập và mỗi khi con sai tay là mẹ cáu kỉnh. Con và mẹ đều cực kì áp lực, càng tập con càng sai. Việc này kéo dài vài tuần. Mẹ biêt không thể đi tiếp được nữa đành bảo con dừng lại và báo với cô cho con nghỉ tập. Mẹ lại sai lầm thêm một lần nữa. Ban đầu con yêu thích tập đàn, hang say tự nhìn bản nhạc hay xem youtube để tập nhưng mẹ vì quá ham muốn con phải chuẩn tay, phải đúng ngay….nên đã tự mình triệt tiêu tình yêu của con. Tới lúc đó, nhận ra rằng yêu âm nhạc khó hơn nhiều so với kĩ thuật thì mọi thứ đã đi quá xa, con không bao giờ động vào đàn nữa và cực kì ác cảm với đàn.
Mình đau khổ và dằn vặt lắm, bởi không ai khác chính mình mới là người tước mất của con những tình cảm trong sáng ban đầu. Và buồn hơn là chính mình đi ngược lại tôn chỉ giáo dục của mình với trẻ con là giáo dục hạnh phúc, tôn trọng trẻ con.
Thời gian trôi qua khá lâu, tận gần cuối kì 1 lớp 2, mình vẫn không ngừng nghĩ về những tổn thương đã gây ra cho con và muốn hàn gắn nó. Rồi nhân một dịp nói chuyện với một người bạn về cách chữa lành những vết thương trong quá khứ mình nhận ra rằng, chẳng có cách nào khác là đối diện với chính nó, để người khác tha thứ cho mình và chính bản thân mình phải tha thứ cho mình.
Mình viết 1 tờ giấy để trên bàn: “Bi ơi, mẹ xin lỗi!”
Khi đi học về con nhìn thấy và hỏi: mẹ xin lỗi con gì vậy?
Và mình đã nói lần lượt từng chuyện ra, rằng mình đã cảm thấy mình sai như thế nào, mình đã buồn như thế nào khi vì mình mà con không thích thi toán, không thích học đàn nữa, mình đã buồn như thế nào khi làm con sợ hãi, buồn bã, lo lắng, nói chung là nói tất cả những day dứt của mình cho con nghe, nói cho con rằng mẹ đã mắc lỗi, và cuối cùng mình nhìn vào mắt con xin lỗi con rất chân thành. Con đã òa khóc, con ôm mẹ và sẵn sàng tha thứ cho mẹ. Mình nói với con là, con cứ làm những điều con thích, đừng lo rằng làm sai mẹ sẽ mắng, vì mẹ sẽ không bao giờ như thế nữa.
Và sau đó con đã đi thi lại Toán khi cô giáo chọn con, và sau đó con đã tự mở cuốn giáo trình đàn ra say sưa đánh lại những bài đã học. Tất nhiên mẹ không can thiệp gì nữa hết.
Mình đã can thiệp thô bạo vào con, và chắc là nhiều bố mẹ khác lúc này hay lúc khác cũng mắc phải. Con không thích nhưng lại ép, rèn, mài…Không tôn trọng cá tính, tình cảm của con. Mình thật may mắn là còn có thể khắc phục được. Mình càng thấm thía và quyết tâm hơn, tin hơn vào giáo dục hạnh phúc. Con phải hạnh phúc khi học, khi tham gia hoạt động….chứ không phải vì đó là mong muốn của cha mẹ, con không nên và không có trách nhiệm thực hiện ước mơ dang dở của bố mẹ.
Cách làm của mình không biết có hiệu quả với tất cả các bé không nhưng mình tin rằng trẻ con luôn luôn vị tha nhất, hãy nói lời xin lỗi chân thành với con và đừng bao giờ lặp lại lỗi đó nữa.
Mình cũng rất tâm đắc với bài viết của fb Phương Đặng. “Một đứa trẻ không trở nên có giáo dục vì nó được đi học, mà vì mối quan hệ với cha mẹ của nó. Mối quan hệ với cha mẹ, không chỉ riêng trong những năm đầu đời mà còn kéo dài cho tới lúc trẻ trưởng thành và sẵn sàng rời khỏi tổ ấm gia đình, là nền tảng cho mọi phát triển ở trẻ, và sau này là khả năng tự giáo dục bản thân và vượt qua khó khăn của trẻ”
Bài của cô Thúy:

LAN MAN – SAI LẦM CỦA TÔI VÀ TỰ GIÁC HỌC TẬP CỦA CON Vừa định lấy máy livestream bạn bé ngồi lẩn mẩn tự học làm tư…

Người đăng: Nguyễn Thanh Thuý vào 2 Tháng 5 2017

Bài của Phương Đặng

THÀNH CÔNG TƯƠNG LAI CỦA TRẺ PHỤ THUỘC VÀO GÌ?Chúng ta luôn được nghe và đọc đủ hàng tỉ các lời khuyên dành cho cha…

Người đăng: Phương Đặng vào 1 Tháng 5 2017

42 thoughts on “nhân bài viết của Nguyễn Thanh Thuý (cô Thúy Pit Pat) về sai lầm khi dạy con

  1. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 10:51

    Nguyễn Thanh Thuý

    • Nguyễn Thanh Thuý

      May 3, 2017 10:56

      Em cám ơn chị rất nhiều vì bài chia sẻ này. Thực sự rất có ý nghĩa chị ạ

  2. Tố Uyên

    May 3, 2017 11:07

    Chị ơi, em cũng có những quan điểm và tư tưởng khi cư xử với con như chị. Và được nhiều người xung quanh bảo là “nghiêm trọng hoá vấn đề” đó chị. Thật là…

    • Phùng Diệu Linh

      May 3, 2017 11:21

      Biết quan trọng cái quan trọng em ơi.

  3. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 11:21

    hi vọng kinh nghiệm của chị giúp được em.

  4. Tố Uyên

    May 3, 2017 11:22

    Câu tủ của rất nhiều người phản đối em “Trẻ con, biết cái gì đâu mà”

  5. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 11:23

    mình làm vì con mình em ạ, làm mẹ cũng phải kiên cường lắm, để mè vượt qua định kiến xã hội

  6. Hà Hạnh

    May 3, 2017 12:05

    thật thấm

    • Phùng Diệu Linh

      May 3, 2017 12:06

      Cảm ơn bà luôn ủng hộ tôi

  7. Hà Hạnh

    May 3, 2017 12:07

    ủng hộ đâu mà ủng hộ. có một chữ “ộ” thôi. kiểu đọc xong thì đốn ngộ, ngưỡng mộ và thôi sừng sộ.

  8. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 12:11

    Ờ, thôi sừng sộ cho con nó khỏi ghét, ko mai già nó đuổi lên núi.hiii

  9. Hà Hạnh

    May 3, 2017 12:13

    Phùng Diệu Linh chả phanh đc đâu. suy ra mẹ chả tĩnh tâm thì con thật khổ. tao mắc tội hay đay nghiến con lắm. nhưng đúng là trẻ thật vị tha

  10. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 12:20

    Sửa ngay, đá đít cho bây giờ

  11. Hà Hạnh

    May 3, 2017 12:22

    đó là t tự nói mình, chứ k phải nói mẹ Phùng Diệu Linh. tao trân trọng và đang muốn học cách dạy con của m mà.

  12. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 12:27

    Ý t là mày sửa ngay thói quen đay nghiến con không t đá đít cho đấy.

  13. Hà Hạnh

    May 3, 2017 12:28

    ờ, đã hiểu cả 2 ý. đá đi

  14. Nang Hoa

    May 3, 2017 12:34

    Mình có chi đó giống với bạn rồi. Mình cũng đã từng xin lỗi nhưng khi bực thì không kiềm chế được

    • Phùng Diệu Linh

      May 3, 2017 12:36

      Xin lỗi những điều thực sự làm con tổn thương dù là trong quá khứ nhưng đừng lặp lại điều đó.

  15. Hoang Bich Ngoc

    May 3, 2017 12:52

    câu cửa miệng của mọi người, kể cả bố mẹ em chị ạ! e phản đối luôn, nó biết nên mới khi gần ông bà thì mới mè nheo, nó biết nên khi gần mẹ , mẹ nghiêm khắc và rõ ràng là nó biết điều ngay, đúng sai rõ ràng. khi dạy con làm quen với chữ cái, khi đọc truyện cho nó nghe, khi giải thích cho con hiểu mọi vấn đề trong cuộc sống..con đều hiểu..còn câu cửa miệng của mọi người là:” trẻ con nó biết cái gì đâu mà”..trừ người thân thì e giải thích để thống nhất quan điểm nuôi dạy, còn người ngoài thì em bơ luôn!

  16. Thao Nguyen

    May 3, 2017 12:57

    Chị đang loay hoay chưa biết vì sao đợt này con ko thích học, cứ phải nhắc 5 lần 7 lượt đi học bài mà anh ấy còn chưa chịu ngó ngàng gì cô ạ 🙁

    • Phùng Diệu Linh

      May 3, 2017 12:59

      Chị nói chuyện với con để tìm hiểu tận gốc vấn đề nhé.Làm sao để con thấy mẹ là bạn, để chia sẻ chị ạ

  17. Pham Hoai

    May 3, 2017 12:59

    Hà Hạnh cũng vậy sao đại ca???

  18. Thao Nguyen

    May 3, 2017 12:59

    Cảm ơn cô

  19. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 1:00

    Bạn Bun đáng yêu lắm cơ

  20. Thao Nguyen

    May 3, 2017 1:02

    🙂 Cảm ơn cô khen con, để tối về khoe mẹ New Quang khen con đấy chắc chàng ta sẽ vui lắm 🙂

  21. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 1:03

    Đáng yêu lắm, rất hiền hậu và nhường nhịn.

  22. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 1:03

    Bài này nhẽ phải gửi cho mẹ mìn này đầu tiên

  23. Pham Hoai

    May 3, 2017 1:05

    Quá khứ xa xưa rồi. Hiện tại rơi rụng lại tị thôi!

  24. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 1:06

    Tuyệt

  25. Mai Hoan

    May 3, 2017 1:07

    Rạo lày em cũng tiến bộ hơn tí dồi í

    • Phùng Diệu Linh

      May 3, 2017 1:09

      Có tiến bộ là rứt tốt

  26. Mai Hoan

    May 3, 2017 1:10

    Nhưng còn ở xa đại ca lắm, đi máy bay cũng chưa đuổi kịp

  27. Phùng Diệu Linh

    May 3, 2017 1:16

    Dca nặng mà, gấp rưỡi e chứ chả chơi

  28. Binh Pham

    May 3, 2017 1:28

    Thấm thía quá! Có dạo tớ cũng có ý thức sửa sai. Nhưng rồi lại không giữ được bình tĩnh… Lần này đọc bài của Linh tớ sẽ lại quyết tâm một lần nữa.

    • Phùng Diệu Linh

      May 3, 2017 1:33

      chắc chắn sẽ làm được mà 🙂

  29. Ruby Nguyen Quynh

    May 3, 2017 1:33

    Bài viết này như dành cho e ấy chị ạ,hic! Cảm ơn chia sẻ của chị nhìu!

    • Phùng Diệu Linh

      May 3, 2017 1:34

      cảm ơn em đã đồng cảm!

  30. Nguyễn Hạnh

    May 3, 2017 1:53

    Rất đồng điệu tâm niệm này của nàng… thích nhất là ý : giáo dục hạnh phúc! Chỉ khi mẹ biết cách tĩnh tâm, đối diện , nhận sai và tha thứ( tha thứ cho chính mình trước) thì mọi chuyện sẽ trở nên tự nhiên biết cách cùng con trải nghiệm… Thực lòng khi đó thấy hạnh phúc bình yên lắm luôn…và cũng tin con thấy hp nàng ạ!

    • Phùng Diệu Linh

      May 3, 2017 1:57

      Vì điều quan trọng nhất của sự nghiệp làm mẹ là thấy con mình hạnh phúc mà.

  31. Nguyễn Hạnh

    May 3, 2017 2:00

    Uh, đúng roài! Mà tôi cũng rất tin rằng : nếu mình biết cách làm mình hạnh phúc thì mới đem đến hạnh phúc cho con và moi biết cách giúp con có dc hạnh phúc! Đó là cả 1 cuộc hành trình luôn thú vị nhỉ!!!

  32. Mai Hương

    May 3, 2017 4:03

    Cảm thấy tuyệt vời vì em đã đọc bài của chị Thúy chị Phương giờ là bài của chị như mở nút thắt vậy. Cảm ơn chị vì bài viết.

    • Phùng Diệu Linh

      May 3, 2017 7:22

      Rất vui vì bạn đã đồng cảm

Comments are closed.