Tối không ngủ được

Tối không ngủ được, ngồi dậy viết bài Biết ơn.
Chủ đề: Chiếc xe của tôi.
Cách đây một năm, cũng vác xe từ HCM đi Phan Thiết, Mũi Né 2 người. Đi về chuyến đó trong bụng thầm nghĩ sẽ không bao giờ bắt nó chở mình đi xa nữa.
Một năm sau, đi chơi cũng nhiều, có việc phải đi cũng nhiều, lại lặn lội người xe từ HCM đi Đồng Nai, Long Khánh, Cần Giờ, Vũng Tàu… Nghĩ là đi cũng gần nên không sao. Và đúng là không sao thật. Mặc dù nhìn chiếc xe, người ta sẽ nghĩ ngay đến cảnh tượng bánh xe rớt ra giữa đường (vì xe trông khá cũ và tàn tạ). Ấy vậy mà, 30/4 năm nay, nhân dịp nghỉ lễ 4 ngày, em nó lại đánh liều chạy từ đây lên núi Dinh (là xe chạy theo đường nhựa thẳng tới đỉnh núi luôn), đoạn đường dài và dốc, thấy xe có vẻ kéo ko nổi nữa, cũng khá hồi hộp nhưng vẫn tin tưởng vào em ấy. Và quả thật em ấy đã ko khiến mình thất vọng. Ngày hôm sau sau khi xuống núi, mình chạy một mạch về Phan Thiết, chỉ ngừng đúng 1 lần để ăn cơm r đi xuyên suốt. Ngày thứ ba đi Mũi Né, đi thêm 30km nữa để đến cồn cát ở Bàu Trắng, rồi một lần nữa lại an toàn về được đến Phan Thiết. Hạnh phúc ngập tràn!
Nghỉ trưa, cơm nước xong xuôi, lại xuất phát về lại Vũng Tàu theo đúng lịch trình đã định. Tới Vũng Tàu lúc 7h tối, ăn uống ngủ nghỉ, 5h sáng lại xách xe ra biển. Chạy dọc từ bãi sau tới bãi Dâu, tìm chỗ hạ cánh an toàn, tắm biển r về. Trên đường về chỉ nghỉ đúng 1 lần duy nhất. Vậy là đã về đến nhà an toàn.
Không luận bàn đến xe dỏm hay xịn, đi ngon hay ko ngon, mà ở đây mình chỉ muốn nói rằng, mình cảm nhận được sự kết nối sâu sắc vào chiếc xe này. Những hôm trong người ko khỏe, mệt mỏi, bực bội, mất năng lượng, chiếc xe cũng chạy rề rề theo, cứ như nó cũng chẳng còn miếng năng lượng nào. Ngược lại, những ngày cảm thấy đủ đầy và tràn trề năng lượng, leo lên xe phóng đi vèo vèo, cứ như “tao chấp hết toàn bộ xe trên thế giới này” vậy…
Sáng nay dắt xe ra đi, thấy bánh xe xẹp lép, dắt vô tiệm kiểm tra mới biết cán nguyên khúc đinh dài ngoằng, lủng 2 lỗ. Kêu thôi anh thay cho em cái ruột, khỏi mắc công vá, vì xe em xứng đáng có được cái ruột mới sau hành trình xa xôi vừa trải qua. Ơ, nếu lỡ nó lủng từ hôm qua thì sao? Không còn miếng năng lượng nào mà còn phải dắt xe về, đuối ko? Vậy có đáng để biết ơn ko?
Từ ngày đi chiếc xe này, nói thật là mình dắt bộ chưa quá 100m. Những lúc bị bể bánh đếm đâu chắc khoảng 2-3 lần, mà toàn bể ngay chỗ tiệm sửa xe, cứ dắt qua tiệm r vá thôi. Còn những bệnh khác như hôm tết tây, xe bị mòn cả bộ nhông sên dĩa, vậy mà cũng chạy được tới chỗ sửa xe duy nhất trên đường rồi mới chịu hư. Bảo sao không yêu cho được cơ chứ?
Bữa giờ ghé mấy người bạn, ai nghe nói đi bằng chiếc xe cà tàng này cũng giật mình: “Thiệt hả?”. “Ừ, thiệt”, nó chở tui đi qua bao cung đường với biết bao trải nghiệm đó. Là con cưng của tui đó chớ 🙂
Tui hay nói với ẻm khi đang đi trên đường, “Mẹ yêu con quá à, biết ơn con lắm á. Cảm ơn con đã bảo vệ mẹ an toàn qua biết bao nẻo đường.”. Nhiều người hổng hiểu chắc tưởng tui bị khùng. May quá nay có người đã xác nhận tui ko bị khùng, khi cùng đi vs con cưng của tui và được nó bảo vệ qua từng con đường.
Lòng biết ơn thật tuyệt, nó khiến ta thấy mình quá hạnh phúc và đủ đầy. <3

6 thoughts on “Tối không ngủ được

  1. Tuyet Nguyen

    May 4, 2017 1:59

    Em cũng cảm nhận được khi nào mình mất ngủ hay bất an thì xe em không nổ máy được 🙂

    • Phạm Nguyễn Hồng Ân

      May 4, 2017 7:01

      cảm giác kết nối được mọi vật mọi việc diễn ra trong cuộc sống thiệt sung sướng em ha :))

  2. Tu Anh

    May 4, 2017 4:01

    Nói về “con cưng” sao ko đưa hình minh họa lên cưng! :-). Yes, lòng biết ơn làm cho mình hạnh phúc!

    • Phạm Nguyễn Hồng Ân

      May 4, 2017 6:15

      Ban đầu em dự định sáng xuống chụp hình ẻm r mới post bài Biết ơn, ai dè tối ko ngủ được nên dậy viết luôn. Phải để hình xe em lên thì người ta mới thấy “sức nặng” của bài viết này chị hen :))

  3. Tuyet Nguyen

    May 4, 2017 8:29

    Dạ, bởi vậy trước mỗi lần đi xe em luôn truyền năng lượng đến cho xe, xe em cũng thuộc loại “cổ” rồi nhưng vẫn “xịn” lắm ^^

  4. Phạm Nguyễn Hồng Ân

    May 4, 2017 10:38

    chị thì tự truyền năng lượng cho mình, kèm theo biết ơn ẻm là đi xe cứ thế ngon ơ hehe

Comments are closed.